Tâm sự của cô dâu Việt cưới cầu thủ da màu
Vợ chồng cầu thủ trẻ hạnh phúc bên nhau.
Đám
cưới của cầu thủ Souleymane Diabate, đang khoác áo CLB Đồng Tâm với Trúc Linh,
một cô gái bình thường như bao người đã thu hút sự chú ý của cộng đồng.
Chia
sẻ về chuyện tình yêu của mình, cô dâu Trúc Linh cho biết: "Tôi và anh
Diabate quen nhau tình cờ qua Facebook. Anh ấy giới thiệu mình là cầu thủ và
đang thi đấu cho Cần Thơ nhưng tôi không tin vì tôi không biết gì về bóng đá cả.
Phải hơn một tháng sau, tôi mới trả lời lại. Hai tháng sau chúng tôi gặp mặt và
8 tháng sau, anh ấy ngỏ lời yêu. Đến nay, chúng tôi đã yêu nhau được hai
năm". Cách đây ít ngày, cô dâu Trúc Linh chia sẻ trên trang cá nhân những
dòng tâm sự về đám cưới vừa diễn ra ngày 14/1 khiến nhiều người cảm động.
Sau
đây là nội dung chia sẻ của Trúc Linh:
Thế
là mình đã cưới nhau rồi! Em vẫn chưa tin là em đã có chồng rồi đấy anh ạ. Ngày
cưới hai đứa mình, em ngập trong ngổn ngang cảm xúc. Còn anh thế nào? Đã có những
chuyến xe buýt từ Sài Gòn về Tiền Giang em để cho gió cuốn trôi đi từng dòng
nước mắt. Một mình em chuẩn bị cho lễ cưới hai đứa mình, một mình em ngược xuôi
đất Sài Gòn lạ lẫm để tìm được chỗ in thiệp đẹp, tìm nơi may đồ đẹp cho anh, sắm
sửa đồ mới tinh cho anh mặc mấy ngày cưới, tìm chỗ chụp hình cưới đẹp để anh
còn nở mày nở mặt với bạn bè hàng xóm.....
Những
lần vội ngang Bến Lức dừng xe buýt gặp anh chỉ nói được đôi ba câu "Anh ơi
cố gắng tập luyện thi đấu tốt, một mình em lo được hết. Anh thi đấu tốt là em
khỏe lại liền" rồi lại vội vã nhảy xe buýt lên đất Sài Gòn tìm đồ cưới cho
anh. Sài Gòn rộng lớn em con gái tỉnh lẻ lang thang khắp nơi tìm cho được chỗ
nào may đồ ưng ý nhất em mới chịu! Vì may cho chồng em mà, chồng em thì phải đẹp,
phải có được những gì tốt nhất trong khả năng của cả hai.
Từ
Sài Gòn quay về lúc nào em cũng tranh thủ gặp anh nhìn anh rồi nói đôi ba câu lại
chạy theo xe buýt với nhiều thứ đồ cho tiệc cưới cả hai. Có nhiều khi ngồi xe
ôm hơn 400 cái thiệp cưới trên tay mà nước mắt em lăn dài. Em sợ người ta sẽ
làm hư thiệp của em, em sợ thiệp của em dơ... với tỷ tỷ thứ đồ em ôm hết vào
người vì những thứ dành cho chồng em phải tốt nhất và hoàn hảo nhất. Rồi anh lại
nói với em, anh muốn đám cưới của anh trang trí đẹp. Em lại lên mạng tìm, tìm
không thấy lại chạy ra Mỹ Tho tìm nhưng em không rành đường. Phải chi là Cần
Thơ thì tốt quá anh nhỉ? Ngày hai đứa dự định cưới ở Cần Thơ thì mọi thứ lại
thay đổi.
Anh
ơi, anh nhớ những lần em đưa anh từ Cần Thơ đi Long An không? Ngày đầu tiên tới
Bến Lức em đi bộ giữa trưa nắng hỏi thăm chợ ở đâu rồi đi khắp chợ mua thật nhiều
sữa bánh trái mà anh thích cho anh. Rồi em chỉ anh ở đâu bán card, bán sữa, bán
bánh mì anh thích ăn. Sáng đi Long An chiều về Cần Thơ tối lại lo lắng cho anh
vì anh đang bị một cú shock quá lớn... Cứ thế mà em khóc thật nhiều sáng dậy lại
nấu vài món anh thích mang đi Long An chiều về Cần Thơ. Em không dám ở lại vì
em sợ anh nhìn thấy em khóc... Lúc đó mọi sự chuẩn bị cho đám cưới đều gác lại
mặc dù ngày cưới đã định sẵn rồi. Cách ngày cưới một ngày em mới nhớ ra em chưa
gọi make up, cũng chưa may áo dài, chưa mua giày đẹp để mang, bao nhiêu thứ muốn
mua em lại quên mất. Thế là em mặc áo dài mượn của người ta, mang lại đôi giày
em đã mang nhiều lần... Nhưng em rất vui và hạnh phúc vì chồng em rất đẹp trong
ngày vui của hai đứa mình.
Anh
ơi, hạnh phúc hai đứa mình có được phải trải qua rất nhiều nước mắt, cả hai
chưa có gì vững chắc cho tương lai. Mình cùng nhau cố gắng anh nha, dù cho ai
kia có nói ngả nói nghiêng em vẫn vui vẻ sống bên anh trọn đời.

